“We are not prepared for reality”
(László Krasznahorkai)
ông đã làm mờ
cạnh rìa của đoạn và câu
cho đến khi chúng nhoè như hơi nước
bám trên bề mặt của một tấm gương cũ
hoặc như một vệt đèn
lẫn vào không trung lúc tờ mờ sáng
ông đã vặn nhỏ
âm lượng của chữ và từ
cho đến khi chỉ còn những tiếng thầm lạnh lẽo
phả vào sau gáy mỗi người đọc
cuốn sách vì thế mở ra
những hành trình chậm, buồn,
và đứt gãy
ông đã xáo trộn
tuyến tính của thời gian và sắp đặt lại
trật tự của không gian
cho đến khi thế giới chẳng là gì khác hơn
một trò chơi hỗn độn, dị kỳ, và bất tận
những cái bóng bước trên cây cầu
bắc vào hư vô, nói bằng thứ ngôn ngữ rỗng không
của sụp đổ và trốn chạy
rồi lần lượt rã tan trước một khả năng:
chưa một lần nào họ từng hiện hữu
trong nháy mắt khi vội bước
từ trang này sang trang khác, tôi đã trượt chân
rơi xuống một vực thẳm được bày sẵn
cho những ai luôn cần một lý do
nơi ấy ta không thể thấy nhưng có thể
sờ và nghe, để biết quanh mình là kỷ nguyên mênh mông
của bóng tối, tro tàn và xương cốt
đó là khoảnh khắc ta cần ngừng đọc
để nói với ai đó cạnh bên, liệu cái nóng của mùa hè năm nay
và nhiều năm sau nữa
nhất định phải luôn luôn có thật?
Linh Văn
Leave a comment