1.
có bao giờ em về ngôi chợ cũ
thăm hỏi những đoạn đời đã mất
họ ngồi bất động mấy trăm năm sau những sạp hàng
với lũ ruồi vây quanh
không ai kể với em về tôi
không giọng nào vang lên ngoài những tiếng vo ve
giữa bùn lầy thòi lòi quẫy mãi
trong khi “nước tuột nuộc dây”
thuyền ghe mất dấu
lục bình phân vân ở ngã ba sông
buổi chiều trôi mà làm như không trôi
sình ê mắt con cá ế
2.
hãy đếm những chuyến xe trên lộ vắng
ngang thị tứ buồn thiu
đời như buổi khuya không tìm thấy buổi mai
im lìm rực rỡ
tôi dừng lại một bến quen
với hành lý là cái bóng của một người xa lạ
những tên gọi lẫn vào nhau trong ánh nhìn vàng võ
Ba Tri Gành Hào Rạch Gốc
hay Châu Đốc Mỹ Tho
cho đến khi không còn địa danh nào hiện ra
một mình một chuyến xe không người
từ miền Đông xuôi miền Tây
mấy bận ngắm mặt trời mọc
cùng dăm hành khách đã chết
3.
tôi trò chuyện với mấy ông già
khi mưa rơi dày như bèo trên mặt sông
mà đời ở trong này quanh quẩn cái chòi con
trà trơ bã
rượu dăm ly suông
có chi đâu nhiều nhặn
thế sự xoay vần con nước
sông mấy bận đổi dòng
người sống như lúa chết như tôm cá
chữ viết trên bùn trên bãi
trên rìa cỏ bám quanh chân mộ
tôi đi như kẻ lạc thuyền ghe
thương hồ lọt chọt
một bữa hai bữa
dăm ba bữa
chỉ để dò thăm tung tích một người
có khi xuống bưng biền hay ra tận doi đất cuối cùng
vẫn chưa tỏ lòng mình đã là sương hay nắng
4.
rất có thể một đôi lần có thể
tôi đã ghé chỗ em từng ghé
rốt cuộc chúng ta chỉ còn là chuyện vãn
trên môi người đàn bà bên cổng chợ
mà đời nhiều phen ly loạn
đêm qua tôi ngủ mơ thấy sông đổi hướng
chảy ngược về Sài Gòn
đám đông thành cá bơi qua một thi thể dưới chân cầu
nước trôi mặc chúng ta đứng lại
miên viễn lặng câm
trên bờ lau trắng như một đoạn trong bài thơ
tôi đã không viết gì thêm
chỉ xoá bỏ chối từ
em ở đây mà tôi đâu?
Linh Văn
Leave a comment