các người gọi ta là anh hùng
hay kẻ cắp đều được:
ta đã biết trước và vốn không màng tới
ta nhận về mình đêm đen
để trao cho các người ánh sáng
dẫn các người đến một chân trời khác
và ở đó, tự do
phần của ta kiếp này coi như đã xong:
đêm đêm ta bầu bạn cùng cái bóng của mình
treo trên vách núi
lá gan ta đủ to
để ăn trộm chút bí mật thần linh
và nuôi sống bầy kền kền hôi hám
nỗi đau đớn cũng là niềm thống khoái
ta san sẻ niềm vui và nỗi khổ với các người
chỉ vì ta từng mong
lá gan của các người cũng đủ to như thế
coi như ta đã lầm
các người có còn nhớ cảm giác của mình
khi lần đầu thấy nó:
một đốm sáng loé lên trong rừng thẳm
như ánh mắt thần linh
không có gì ngắn ngủi bằng kí ức của các người
tặng vật của ta, do đó, cũng chính là hình phạt của ta
nó nhắc các người phải nhớ:
các người không muốn chịu đau đớn
nhưng thường xuyên muốn làm anh hùng
sợ bóng tối gông xiềng
nhưng lại thèm thuồng ánh đèn màu trên các bục sân khấu
một ngày kia khi dùng nó để soi rọi mặt mình
các người sẽ nhìn rõ cái sự thật trơ trẽn
còn ta, ta nào xót thương gì đến thập giá
mà các người phải mang:
cả đời ta, phút vui nhất là khi
ta qua mặt người thầy và cũng là chúa tể của ta
bằng cách ăn trộm nó
Linh Văn
Leave a comment