chúng ta vừa nói lời chia tay với sương
ngay lập tức phố xá hiện rõ dưới chân ta đến từng chi tiết một
rốt cuộc ta đã đến đây, đến đây
trên đỉnh hoang vu này
chẳng có gì đáng để đợi chờ
ngoài những bí mật đời sống được bày ra trần trụi
chúng ta vừa nói lời chia tay với mây
ngay lập tức những mái nhà mọc lên như sẹo trên cái trán của thung lũng
vạt đất bạc xám màu điềm gở
cái đĩa chất đầy rượu thịt
lưỡi và da và thức ăn cuồng nhiệt của chúng ta
những môi hôn cuối cùng trong bữa tiệc cuối cùng
ngày mai ta sẽ thay Chúa thọ hình trước trăm năm đổ nát
chúng ta vừa nói lời chia tay với hoa
ngay lập tức cây cối được cắt tỉa và nhốt vào từng ô vuông thẳng thớm
rừng gửi đến ta lời nguyền rủa vĩnh cửu
trăm cái rễ bật ra
nghìn tảng đá lăn xuống
ánh mắt em chìm trong cơn lũ dữ
trăng hay lưỡi hái tử thần treo trên nhánh cây khô?
anh vừa nói lời chia tay với chính mình
ngay lập tức em cũng thế
còn tình yêu là kẻ thứ ba
nó vốn không cần đến bất cứ lời chia tay nào cả
những tình nhân buộc phải quên nó đi từng chút một
bằng thứ nghi thức tỉnh táo và lặng im
thêm một buổi chiều sắp sửa trôi qua
ánh sáng vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm của chính nó
một ngày
một người
một đời
một cuộc từ ly đang âm thầm hiển hiện
trên cạnh rìa sắc nhọn của những chiếc lá thông
Linh Văn
Leave a comment