Tiếng thở trong vườn
đã muộn rồi hoa lá
trong khu vườn tưởng tượng của tôi
bướm bay như cái đẹp có thật
chẳng dành riêng cho một ai
nắng cắt đôi mọi thứ
giữa cái ly ánh sáng vô tận
giọng con chim lạ gọi tôi
về dưới bóng râm tháng Bảy
em cứ đến ngồi cạnh bên thế thôi
bởi tôi là khoảng trống
hãy đậu xuống bản hòa thanh điền dã
cái bóng nhỏ như nốt lặng của em
bánh xe bò quay chậm hơn chậm hơn
chậm hơn bất cứ chiếc đồng hồ treo tường nào
âm nhạc phát minh ra thời gian
và lá hoa tán thưởng
có thể rồi tôi sẽ quên tôi
như quên câu mở đầu bài hát
nhưng vẫn nhớ chỗ chúng ta chôn kho báu
dưới những tầng cỏ mục
ấu thơ là chuỗi ngày dài ngóng đợi
một tiếng động dội về từ vách núi bên kia
những chiều mưa ở đây làm tôi nhớ rẫy mưa
nhuộm thế gian ghi xám
mưa dạy tôi nỗi buồn
và cách im nghe những ngày dài tầm tã
chỉ để mưa cất tiếng
mỗi khi lá thở trong vườn
Những ngày mưa chầm chậm
tôi chết những ngày mưa chầm chậm
nơi trú xứ của vắng mặt
thời gian treo tôi lên như tế vật
bên trên cái miệng rỗng của nó
sài-gòn/ sài-gòn
hẻm hóc chôn chúng ta vào mê cung
rối rắm vòng vèo trí nhớ
ánh sáng tự gãy nơi góc đường
chớp tắt cái bóng lừa phỉnh
cú twist rẻ tiền từ các đại lộ
bước vào kịch bản những bộ phim chiếu rạp
ảo vọng lửng lơ treo trên ngọn đèn chùm
thành phố bên dưới những viên gạch lát đường
cựa quậy một cuộc tình tuyệt vọng
trong xác thân người tình đã cũ
tôi chết trên vỉa hè
mòn mỏi như kẻ vô gia cư
mơ về một số nhà không thật
ô cửa trống hay mái hiên mù
lời mưa vọng mịt mờ từ quãng vắng
tôi gọi tôi bằng tên người tôi yêu
qua các niên đại đứt gãy của thành phố
thất lạc và đổi dời
lãng quên và nhầm lẫn
tạo ra vô số địa chỉ của chia ly và gặp gỡ
có thể ngôi chùa xưa có thể khu chợ mới
có thể công viên có thể một cao ốc chọc trời
ở đây có thể tôi
có thể người
bị đóng khung vào một lời quảng cáo
“the city that never sleeps”
năm tháng có thể đã ăn mòn chính nó
rã rời thuốc đặc trị
chứng mất ngủ trầm kha
tôi-chết-chầm-chậm-mưa
trong cuộc tình phù phiếm
giữa vòng tay quá rộng
chúng ta thành tù nhân của da thịt
thành phố vuốt ve tôi bằng lưỡi những linh hồn
tôi cơn mộng du đen
phờ phạc chiêm bao trắng
Mưa trắng
anh muốn dừng lại đây
và dừng lại mãi
em hãy theo cơn mưa trôi về xuôi
có thể chết nghĩa là đang sống có thể
anh sẽ chỉ còn là sương là mây
là cánh chim vừa bay vừa chờ
một tiếng đạn là cái cây vừa mọc vừa chờ
một nhát chém có thể anh là…
…có thể anh chẳng là gì cả
em hãy theo cơn mưa trôi về xuôi
hãy bay qua nửa thế kỷ điêu tàn hãy hôn lên
những tháp đền sụp đổ những bia mộ vô danh
hãy để mưa vừa bay vừa xoá
những reo hò thịnh nộ những ly tán đau thương
hãy để mưa gọi tên chúng ta giữa trùng điệp núi đồi
hãy để mưa…
…bay qua những quần áo không người những giày dép
không chân những chiếc băng ca trắng như
trí nhớ của đám đông trắng như một lời đầu hàng một sự khước từ một cuộc tháo chạy em sẽ…
…thấy trăm năm chẳng còn gì ngoài những nhịp vỗ tay
đều đặn đến nhàm chán và chúng ta sẽ sắm vai
những linh hồn mù cứ bước rồi bước mãi
giữa lễ hội của hư vô và quên lãng
bài thơ này sẽ viết tiếp chính nó bằng thời gian của những
dòng mưa trôi về xuôi qua phố xá tưởng tượng qua khúc ngoặt mộng du qua những trường học-nhà nghỉ-bệnh viện-nghĩa trang-giáo đường-chợ búa
anh sẽ dừng ở đây mãi mãi anh sẽ
không làm gì hơn anh sẽ
cúi đầu đưa tiễn chính mình như đưa tiễn
một bài thơ sắp sửa qua đời
và bởi thế nó bắt đầu được sống
Đại hồng thuỷ
sục mặt xuống bùn hôi họ hỏi
ngẩng đầu nhìn mây đen họ hỏi
nằm chờ trong chính cỗ áo quan với tấm bằng khen treo trên tường họ hỏi
xuôi dòng nước dữ ra đến cửa biển gặp thuỷ thần hà bá họ hỏi
lơ lửng giữa đất sâu trời cao họ hỏi
neo vào thân cây trong vườn chờ thượng đế và ngoạ quỷ tìm đến cùng một lúc họ hỏi
lầm rầm khấn vái tổ tiên ông bà bốn ngàn năm hết một lượt những cái tên dọc ngang khắp lịch sử họ hỏi
với cái bụng trống không và cái đầu đặc quánh bùn non họ hỏi
với tấm da nhăn nheo và nội tạng trương phình thối rữa họ hỏi
với cái lưỡi cứng đờ và lóng xương rục mềm họ hỏi
với trăm ngàn câu hỏi và không một lời đáp họ hỏi
khi tôi và miếng cơm vào miệng họ hỏi
khi anh đang còn say giấc nồng họ hỏi
khi chúng ta bận xót thương những cái chết khác trên bề mặt địa cầu họ hỏi
khi chúng ta bận tranh biện về vẻ đẹp của một bức tranh treo trong phòng khách họ hỏi
khi chúng ta bận lên ý tưởng cho một cuốn sách sắp xuất bản họ hỏi
khi chúng ta bận rao giảng những dụ ngôn những khái niệm những học thuyết họ hỏi
khi chúng ta bận bán bán mua mua ký ký kèo kèo cười cười cợt cợt viết viết đọc đọc ăn ăn uống uống đãi đãi bôi bôi người người ngợm ngợm họ hỏi
thứ nước mắt này đến từ đâu và chảy về đâu mà nhiều đến thế họ hỏi
chân phải lội qua bao nhiêu thiên niên kỷ thì mới chạm lại mặt đất họ hỏi
bơi hết biển này sẽ đến nước của chúa hay nước của quỷ họ hỏi
và họ hỏi trần gian sẽ quên hay nhớ sẽ khóc thương hay bỏ mặc
và họ hỏi đất ở đâu nước ở đâu đá cát ở đâu tro bụi ở đâu
họ hỏi kiếp sau nên làm nhà hướng gì trồng cây gì nuôi con gì thờ phụng thánh thần gì cho con cháu theo học ngành gì
họ hỏi rồi ai sẽ thay họ coi sóc vườn tược cho trâu bò ăn sẽ thay họ họp làng họp chợ lợp lại mái dựng lại tường vá lại tấm lưới đã cũ mục rách nát sẽ thay họ ngày ngày ra biển sẽ thay họ
trở về như bóng ma trong ánh chiều tà sẽ thay họ nựng vợ chăm con sẽ thay họ
trong đêm khêu lên một ngọn đèn cầu khẩn sẽ thay họ
viết cái tên lên đất lên nước lên thịt da chữ nghĩa sẽ thay họ
kêu tiếp những tiếng kêu giữa đất trời vần vũ
chạm khắc tuyệt vọng hãi hùng vào trí nhớ gió mưa
Tên gì?
điều khủng khiếp nhất
không phải là mất đi kí ức mà là
đến một lúc ta không còn đủ ngôn ngữ
để đặt tên cho nó
kí ức vẫn ở đó
trong suốt như không khí phía bên trên đầu ông
vị bác sĩ nhìn ông và hỏi
liệu ông có thể viết cái tên của mình xuống
mảnh giấy trắng kia không
sự ngập ngừng kéo thời gian nơi đây
thành sợi chỉ căng dài vô tận
cái tên, vào lúc ấy, là một linh hồn
chôn chân trước cánh cửa phòng khám
nó không dám bước vào:
không có thân thể nào để bám lấy và nương tựa
mảnh giấy trải ra trước mặt ông như bầu trời ngày cuối thu
không mây
thậm chí không trăng sao
đứa con gái bên cạnh ông trong phút chốc
thành một cô giáo tận tâm trước đứa học trò cứng đầu
ông thấy mình nhỏ lại, nhỏ dần đi
cho đến khi thân xác ông chỉ bằng một cái chồi cây
ủ trong lòng tay nó
ông còn nhớ cái tên của nó không?
cái tên ông đã đặt như Thượng Đế rải những lời của ngài
xuống trần gian này
và hạ sinh mọi thứ
“khởi thuỷ là lời”
và biển và cây và ánh sáng
và ngày và đêm và thiên thần và ác quỷ
và những loài hoa cỏ mọc chen chúc trong vườn nhà ông
vị bác sĩ thêm một viên thuốc khi kê đơn cho ông
những dặn dò kỹ lưỡng như lời mẹ dặn
trong ngày đầu tiên đến trường mẫu giáo:
khoảnh khắc ta tạm biệt một thế giới
để đặt chân vào một thế giới mới rộng lớn hơn
nơi ta chưa từng biết đến và chẳng thể nào
gọi tên cho chính xác
những viên màu xanh đỏ trên bàn kia
chúng tên gì?
những tờ giấy có số chi chít treo trên tường kia
chúng tên gì?
những ngõ ngang lối tắt những mê cung chằng chịt dẫn về nhà kia
chúng tên gì tên gì tên gì?
và mọi cái tên trên đời này
lướt qua ông như người dưng trên phố lướt qua
cửa kính xe buổi chiều cuối tháng Tám
đứa con gái hỏi ông có lạnh không
“lạnh” là một cảm giác hay một sự thật?
ông in những ngón tay của mình lên cửa kính mờ đục
ngắm chúng tan đi khi hơi nước tan đi
một ngày nhiều mưa hơn bất cứ ngày nào trên đời
kể cả ngày buồn nhất khi ông còn trẻ
rồi đêm tới
một đêm trong một năm nào đó
ông trở về nhà sau một ngày dài mệt mỏi
gần như ngay lập tức có thể rơi thẳng vào giấc ngủ
hoặc có thể không
có thể chẳng bao giờ thức dậy nữa
và rất xa từ trời cao trong một đêm đầu thu
tiếng sấm rền vang vọng
trong một thoáng tưởng chừng ta có thể nghe thấy tất cả
âm thanh của mọi đêm
những đêm không còn ở đây
nhưng vẫn tồn tại sức mạnh của một thứ kí ức tài tình và bất nhẫn
nó bảo nhớ ta nhớ
bắt quên thì phải quên
Bờ bên kia
khoảnh khắc để nói lời từ biệt:
tôi chờ đợi để thấy tôi rời bỏ
và bước vào cơn mưa dài sửng sốt
giữa mùa mưa cũ như một di sản
treo trong bảo tàng những cái bóng hấp háy
tôi viết tên mình bằng cái tên đã mất
của niên đại chưa từng được sinh ra
trên ghềnh đá những vệt sáng trôi dạt
có thể chúng – những ký ức vô vọng –
bị trí nhớ của thời gian chối bỏ
và ném trả lên bờ
“hãy bước đi để không bao giờ đến”
một lời vọng từ đáy sâu mê sảng
“hãy bước đi
để thấy kỷ nguyên dưới chân mi
vỡ tan tành bởi lực nén tưởng tượng về một cuộc vui tàn nhẫn”
ai đó bước đến trao cho tôi
con thuyền ngỡ đã đắm dưới hải tầng sâu nhất
hoặc có thể là hồn ma của nó
trên trang kinh cháy dở
tôi buộc phải hình dung
về miền đất hứa của những giấc mơ
và buộc phải lựa chọn
giấc mơ nào của tôi sẽ bị bỏ lại
giữa cơn đại hồng thuỷ đang chồm tới
không còn một Noah nào nữa
ngài đã bước ra khỏi mọi lời kinh của tất cả chúng ta
cùng lúc ấy tôi đang bước vào
lời kinh của riêng tôi
bằng thứ ngôn ngữ trừng phạt và xoá bỏ
“bờ bên kia”, tôi biết
là khái niệm nằm ngoài những khái niệm về lãnh thổ và ranh giới
biển đã chảy theo chiều dọc
vào trong lòng chính nó
trước khi nó nuốt trọn chúng ta
vào thứ ảo giác đầy mê dụ của một bờ bến khác
Linh Văn
Leave a comment