Không bất ngờ

Cái xác nằm gọn như một món đồ bị bỏ quên
trong túi áo của cái xác.

Ruồi. Kéo theo ruồi. Kéo theo ruồi theo ruồi
đến trước khi đội cứu thương tìm đến. Bom rơi.
Bom

rơi trên nền symphony số 94 của
Haydn. Không có gì bất ngờ. Không có gì.
Bất ngờ chỉ là trò chơi
giữa những con số với nhau. Rủi may. Người lính tìm xem
có mẩu thuốc lá nào còn sót lại trong túi áo của cái xác
trong khi vị tướng vừa cột lại dây giày vừa thuyết giảng
về danh dự.

Tất cả những người tuổi hai mươi đều chơi
trốn tìm. Tất cả.

Một người trốn kỹ đến mức các đồng đội của anh ta
đã xếp xong những mẩu xương thành một bài thơ nhưng anh ta
vẫn chưa về để tự giao nạp mình vào
chỗ trống.

Thế là bài thơ thành một bài thơ thiếu
tựa. Thế là tất cả những người tuổi hai mươi
thành những người tuổi hai mươi thiếu
tên. Thế là

những người còn sống hoặc buộc phải sống
để quên mình đang sống, hoặc buộc phải sống
để ghi lên trán mình rằng mơ hồ
là điều kiện khả dĩ của mọi bài thơ.

Những cái xác của chính họ đã nằm gọn
như những món đồ bị bỏ quên
trong túi áo của cái xác.

Ruồi. Thuốc lá. Ruồi. Thuốc lá.
Ruồi.

Linh Văn

Published by


Leave a comment