Gã đàn ông đứng dưới một tán cây và quyết định sẽ
rời khỏi thế giới này bằng cách nào.
Tôi không định kể lại. Chuyện xảy ra trong mơ, có lẽ:
hắn đang nghĩ nên treo cổ lên, chỗ nhánh cây chĩa ra
hay nên đào một cái hố đủ sâu ngay tại nơi hắn đứng
rồi chui xuống.
Sợi dây thừng trong mắt hắn vươn lên vươn lên
như con rắn hổ mang chực mổ vào
một thứ thời gian mà hắn sẽ không bao giờ thuộc về
trong khi cái hố dẫn hắn ngược lại quá khứ
lúc co mình nằm trong bụng mẹ.
Ta không thể biết hắn đang giữ chặt cái gì trong tay:
một mật thư
một xâu chìa khoá
hay một cuốn kinh thánh tí hon
những thứ người ta vẫn thường dùng
để chạm vào những cánh cửa khác nhau dẫn đến những thế giới khác nhau.
Tôi không nhìn hắn. Điều thu hút tôi duy nhất vào lúc đó
là cái cây, gồm cả không gian vô tận ở bên trên
và bên dưới nó.
Dù tôi chẳng thể thấy rõ một điều gì.
Mặt trời vẫn như chàng hiệp sĩ mỗi ngày
chém thanh gươm rực rỡ qua tán lá. Mặt đất diệu kỳ
vẫn kín như bưng.
Thế giới này chắc chắn sẽ đổi thay
quả và hạt
lá và cành
trước và sau khi gã đàn ông tìm đến
dù tôi có tiếp tục nằm mơ và có đủ cơ may
để thấy nó thay đổi hay không.
Buổi chiều cuối cùng trên mặt đất.
Những đám mây vừa bay vừa dạy cho tôi
điều sắp xảy ra và điều sẽ không bao giờ đến nữa.
Tôi tỉnh dậy vừa đúng lúc đêm buông.
Linh Văn
Leave a comment