Hãy cho tôi viết bằng thơ ông

1.

đi đi dù chúng ta chẳng đến
bất cứ nơi nào cả
đi và nhắm mắt và bịt tai
và bước tiếp cuộc điên rồ phi lý

không còn quán rượu không
còn công viên không còn Paris không
còn thi sĩ không còn anh hôn em đắm đuối
không còn

đi đi trước khi những cột đèn đổ xuống
chúng sẽ đổ xuống
như những người từng quen biết chúng ta
anh sẽ không là thằng điên khùng không
nhớ em không ôm em trong tay không
những ngày sắp tới không
mật đắng không
hy vọng không
dây điện không móng sắc thương đau không
không không và không

tuổi trẻ đã chết
nỗi buồn đã chết
cơn giận dữ đã chết
thanh tâm tuyền đã chết
người bán hàng sau quầy đã chết
đêm đã chết trước khi ngày đã chết
đi đi

dù chỉ còn một hành trình đội mồ sống dậy
dưới vòm sao

2.

hãy cho tôi viết bằng thơ ông
tôi buồn viết như buồn hát
ngoài phố
nắng thủy tinh

“màu nắng hay là màu mắt ông…” (hát)

tôi gọi tên ông cho đỡ nắng
thanh tâm tuyền
ngoài đời chỉ còn tên ông là đáng kể
đôi khi tôi muốn tin
những ngày nắng triền miên
không nguôi một phút
nắng tấn công hoài những buổi trưa những buổi sáng
đêm không bao giờ không bao giờ đêm

đôi khi tôi muốn tin
những cuộc tình duyên to như mâm đại bác
đất nước có một lần
tôi chờ đợi
phổi đầy lửa cháy
tôi cười lên sặc sỡ
tôi là lá biếc là mây cao là tiếng hát
trưa nay trời nồng nực
tháng tư chói lọi vây

sự ông có mặt cần thiết như những sớm mai
đi đi chúng ta đến công viên
tôi là thằng điên khùng
tôi sợ những cột đèn đổ xuống
khi mặt trời vừa thức
để tôi được làm thi sĩ
trong sạch như một lần sự thật

ở đây tôi là vị hoàng đế đầy đủ quyền uy
bởi vì ông vào trong đất đai của tôi:
tôi gọi tên ông cho đỡ nắng
thanh tâm tuyền

đôi khi tôi muốn tin
ngoài đời chỉ còn tên ông là đáng kể

“màu nắng hay là màu mắt ông…” (hát)

Linh Văn

Published by


Leave a comment