Im nghe

Tiếng thở trong vườn

đã muộn rồi hoa lá
trong khu vườn tưởng tượng của tôi
bướm bay như cái đẹp có thật
chẳng dành riêng cho một ai

nắng cắt đôi mọi thứ
giữa cái ly ánh sáng vô tận
giọng con chim lạ gọi tôi
về dưới bóng râm tháng Bảy

em cứ đến ngồi cạnh bên thế thôi
bởi tôi là khoảng trống

hãy đậu xuống bản hòa thanh điền dã
cái bóng nhỏ như nốt lặng của em

bánh xe bò quay chậm hơn chậm hơn
chậm hơn bất cứ chiếc đồng hồ treo tường nào
âm nhạc phát minh ra thời gian
và lá hoa tán thưởng

có thể rồi tôi sẽ quên tôi
như quên câu mở đầu bài hát
nhưng vẫn nhớ chỗ chúng ta chôn kho báu
dưới những tầng cỏ mục

ấu thơ là chuỗi ngày dài ngóng đợi
một tiếng động dội về từ vách núi bên kia

những chiều mưa ở đây làm tôi nhớ rẫy mưa
nhuộm thế gian ghi xám
mưa dạy tôi nỗi buồn
và cách im nghe những ngày dài tầm tã

chỉ để mưa cất tiếng
mỗi khi lá thở trong vườn


Năm nay là một năm đặc biệt nhiều mưa. Những ngày mưa thế này, hồi nhỏ, tôi sống như một đứa nhỏ và một ông già cùng lúc. Đứa nhỏ tôi reo lên khi mưa xuống. Không phải bằng miệng mà bằng tiếng bụng sục sôi, bởi cơn đói kéo đến bất ngờ ngang với cơn mưa. Không đi chợ được, mẹ tôi sẽ cho cả nhà ăn mấy món tôi thích nhưng ít khi được ăn: cá khô với mắm. Bao nhiêu cơm cho đủ. Mà rồi ăn xong thì lại cũng như một ông già. Biết làm gì hơn. Ngoài chuyện im đi để nghe mưa. Tôi có thể ngồi ở đó, hàng giờ, cạnh cái cửa sổ mở ra như một khung tranh thu trọn khu vườn phía sau vào trong đó. Thế giới hai màu xanh trắng trong suốt. Mưa không thể ngừng hôn lên lá non và cả lá già.

Ở tuổi đó, tôi đã là một đứa trẻ vừa bướng vừa ngoan hơn nhiều lần so với lứa tuổi. Tôi có thể vì giận ai đó la tôi không đúng mà lẳng lặng thu vén đồ đạc ra ngồi ở ngã ba thị trấn suốt buổi chiều, mộng tưởng về một chuyến bụi (đã) đời. Nếu thời đó xã hội nhiều phản trắc lừa lọc như bây giờ, tôi có thể đã bị bắt cóc không dưới một lần. Ngồi chán ở ngã ba, tôi lẳng lặng trở về, chỉ để chăm chú nhìn ngắm chuyển động của một bóng nắng hay một con chim lạ ghé ngang thế giới của riêng tôi.

Chỉ cần vậy là đủ hết một buổi chiều, trong hàng vạn buổi chiều ta ghé qua trần thế.

Nhưng rồi tất cả chỉ còn là một khu vườn trong tưởng tượng và hồi cố. Tôi trở về làm một khoảng trống để thấy tôi ở đó. Hoàng tử Bé có một bông hồng. Tôi của ngày xưa có một khoảng trống cạnh bên.

Tôi không tiếc cho cái bóng nhỏ như nốt lặng hồi đó bằng tiếc cho mấy đứa cháu của tôi bây giờ, dù chúng sinh ra và sống ở cùng một địa danh. Chúng không còn một khu vườn có thật nào, để có thêm một khu vườn sau này trong trí tưởng. Cái mất mát sinh thái thành một mất mát kép. Khu vườn đầu tiên của chúng đã là một khu vườn nằm gọn trong cái game trên điện thoại.

Bởi chúng không đủ thảnh thơi để làm một đứa nhỏ, chúng cũng không đủ trầm ngâm để vào vai một ông già. Không còn một không-thời gian để chú tâm và đối thoại với cái bóng nhỏ như nốt lặng của chúng giữa cái nốt lặng mênh mông vô tận của đất trời. Những cuộc đời không trẻ không già, như hình mẫu từ nhiều người mà ta gọi là người-lớn ở thời bây giờ, sẽ trôi đi những con zombie giữa các luồng thông tin bất tận từ phía nhà trường và xã hội, với không ít trong số đó giả dối đến mức khó lòng chấp nhận nổi.

Mưa dạy tôi nỗi buồn trước khi tôi biết nó là gì, nhưng cũng không bỏ rơi tôi phải chiến đấu một mình trong nỗi buồn không tên và không hình dạng ấy. Thứ tôi học được nhiều nhất từ thiên nhiên đó là nghiêm khắc và bao dung, dữ dội và dịu dàng không nhất thiết phải là những cặp nghịch biện và loại trừ lẫn nhau.

Mưa mang đến nỗi buồn cho một đứa nhỏ phải ngồi yên quá lâu, nhưng cùng lúc cũng khiến nó thêm phần háo hức khi nghe ra tiếng lá thở rất khẽ trong bản hoà thanh nhiều quãng lặng của chính mình, và tin rằng ngày mai khi nắng lên, ngủ dậy sẽ thấy cây cỏ quanh đây xanh mát hơn bất cứ lúc nào, sau phép mầu của một đêm thần diệu.

Linh Văn

,

Published by


Responses

  1. Tịnh Yên Avatar
    Tịnh Yên

    Nhà thơ viết dịu dàng quá!

    Like

    1. Lam Levan Avatar
      Lam Levan

      cảm ơn bạn!

      Liked by 1 person

Leave a reply to Lam Levan Cancel reply