Trên môi người nằm xuống

họ nằm lại trong cánh tay mềm dịu của rừng
dưới những vòm cây
máu thịt trộn vào nhau thành đất
khi tiếng bom đã dứt
khói súng đã tan
tất cả những người lính nhận ra nhau là đồng đội
cuộc chiến
thành kẻ thù chung

cùng chia sớt khoảng trời
họ sẻ san vầng nhang khói
cùng hành quân qua xuân, hạ, thu, đông
họ đến cõi bờ dịu êm vô tận

ở đó
giọng thầm thĩ dế giun
tiếng xào xạc rừng khuya và suối vắng
những cánh chim chữ thập bay qua từng họng súng
cỏ tràn lên mọi giới tuyến phủ nhoà

không phải cất cao từ tiếng hát của kẻ thắng trận
hoà bình
được tuyên bố bởi sự lặng im
chân lý muôn đời trên môi người nằm xuống

chiến tranh ở lại với những ai còn sống
mặt trận mở ra giữa đêm mất ngủ
trên vết sẹo lương tri
viên đạn bay từ quá khứ
nã vào nỗi chát chúa hiện tại
những câu hỏi được hồi đáp bằng muôn vàn câu hỏi
nhớ và quên
vui mừng và đau đớn
giữa họ và chính họ
một hố bom ngăn cách
một quãng đời rách nát tả tơi

người lính già trước nấm mồ của tuổi trẻ mình
khâm liệm cùng thi thể một người lính khác
ông đối diện di ảnh thế hệ ông
như nhân chứng giáp mặt chứng nhân
sự thật nhìn vào sự thật

trong mắt chiều vài chân nhang cháy đỏ
ngày qua
diệu vợi ngày qua

Linh Văn

Published by


Leave a comment