Tôi cúi đầu: nước mở một vực thẳm
cho tháng ngày của tôi.
Tôi cúi đầu – ở đó
trí nhớ xanh như gương hồ tháng Sáu.
Tôi cúi đầu phó mặc
ngôn ngữ cho rong rêu
cho loài phù du dệt nên muôn ảo ảnh
trong tấm lưới mùa hè.
Những đứa trẻ lần lượt níu tay nhau trở về
nhảy xuống rồi biến mất
vào nơi mà ta gọi cố hương.
L.V
Leave a comment