nếu phải rời khỏi ngôi nhà của mình
để dọn đến một ngôi nhà khác
tôi sẽ chẳng mang theo bất cứ gì đáng giá
đời sống vốn là tấm hoá đơn khổng lồ
không sao chi trả
cửa sổ này tôi gửi cho trăng
mái nhà cho bầu trời
cổng
là phần của nắng
riêng tôi
cởi bỏ tôi lại
như con ve cởi tấm áo mùa hè
thành giọt sương thu hư ảo
trên mi mắt thời gian
tôi chỉ xin một ngọn gió thôi
xa xa, thoang thoảng
đã từng đến và chạm vào tôi một hôm nào thơ ấu
trong bí mật rực sáng tiếng phong linh
đã căng mở hồn tôi một thuở thanh niên
gọi cánh buồm từ bãi hoang ra biển lớn
này gió ơi
xin lần nữa hãy đến
lấp một huyệt cát
lật một trang kinh
chầm chậm chôn tôi vào phúc âm sâu thẳm
và nếu có thể
gió ơi
như một hiệp sĩ
một người bạn vong niên
hãy khẽ làm rung đôi nhành hoa trắng
trên nền bức tranh tĩnh vật muôn đời
Linh Văn
Leave a comment