Sẽ chẳng ai ghi lại những điều này
chúng không đáng
thậm chí một dòng thơ:
khi chàng trở về và hôn lên hòn đất nhỏ
hành trình của em mới thực sự bắt đầu.
Em ra đi
trong ngôi nhà của chúng ta hằng đêm
ra đi
không cờ hoa
không tùy tùng
ra đi như một thói quen
đã hơn một lần
không, nhiều lần
đơn độc.
Khi hai ta nằm cạnh nhau
khi hai hòn đảo bồng bềnh trong sóng nước
và ái tình và trách nhiệm và ngờ vực
thay nhau tranh đoạt lấy chiếc giường
như những người hùng tranh từng chiến công từng tấc đất
chàng vẫn say
vẫn say
biển chiều hè luôn làm ta lóa mắt.
Chẳng có sự thật nào
ở bên trong tấm vải liệm kia
thứ vốn đa sắc hơn mọi sắc màu
nhưng hãy để cả nhân gian phủ phục dưới chân em
hãy để sự im lặng cổ xưa bên khung cửi nhỏ
dệt nên muôn huyền thoại.
Em đã chôn giọng của mình nhiều năm
xuống biển sâu cùng xương và rêu
sử thi của một nửa nhân loại này
vốn đã từng ở đó.
Nếu chàng muốn tìm lại
hãy giong buồm mà ra đi lần nữa
vào chiều dọc của biển
hoặc phải tập đối thoại đến hết cuộc đời này
với cái lưng rộng hơn cả trùng dương
với sự thật trong lời em không nói.
Linh Văn
Leave a comment