Thư mùa hè

Tôi muốn ở lại đây khi tất cả sẽ qua. Khi nắng tắt, khi sương thu khẽ chạm vào những cánh hoa sau cuối.

Nhưng bây giờ là mùa hè. Cái nắng ngây ngất trong mắt lũ ong ruồi. Một cánh cửa mở ra. Cánh cửa gọi ta vào vĩnh cửu.

Tôi muốn ở lại đây khi chẳng còn gì nữa. Thậm chí một vẻ đẹp kiệt cùng và hiếm hoi, vừa vẫy vùng vừa buông xuôi trong tấm mạng nhện.

Những giấc mơ không cứu nổi chính mình. Kể cả cỏ. Phải, đám cỏ cứng đầu sẽ trở nên khờ khạo và vô vọng. Tôi muốn ở lại đây trong xác côn trùng rỗng. Tiếng ngây thơ sẽ thành giọng mây trời. Sự biến mất dệt nên mùa màng. Và dải màu trên những ngọn đồi. Và ranh giới của cuộc đời thứ nhất.

Tất cả, tất cả sẽ qua. Tôi muốn ở lại đây. Không phải bởi căm ghét. Không phải bởi sợ hãi. Đã từng vỡ ra. Mọi thứ. Mặt đất nứt làm đôi. Nuốt chửng.

Tôi chạm vào. Bóng tối. Bàn tay người. Nỗi xót thương. Sự im lặng vô biên. Lần đầu tiên và cũng là vĩnh kiếp.

Tôi không yêu người. Không thể yêu người. Nhưng cảm ơn đã dạy tôi về tình yêu. Để mỗi lần trở về nghĩa là trở về để sống thêm lần nữa đời tôi. Sống hết.

Mùa hè. Bây giờ là mùa hè.

Không gian chật chội và rực rỡ. Thời gian tước đoạt sự trinh trắng.

Chúng làm ra ý nghĩa cho những lỗ chân lông.

Mùa hè 2026

Linh Văn

Published by


Leave a comment