Khi chúng ta đến
thành phố nơi ta yêu em
chiếc đồng hồ đã cháy.
Nơi ta yêu em
lưỡi ta liếm vết thương em
tóc ta siết cổ em
máu ta chảy trong huyết quản em lộng lẫy.
Ta nhìn từng lỗ thủng từng bức tường
từng sợi dây thép gai sắc nhọn
hơn một lần chúng chọc thủng mắt ta
để trả lại em ở đó.
Và khi bóng tối làm ra em réo gọi linh hồn ta
hãy đến mà lật tung từng viên gạch
tra soát từng ngôi nhà
bóp cổ từng cái cây
đến mà cắn vào cuống họng những kẻ qua đường trên quê hương yêu dấu
cho tới khi họ hét lên tên em trong tên của họ.
Đây Troy đây Jerusalem đây Warsaw
Đây Hiroshima đây Baghdad đây Hà Nội
hãy đến như lửa cháy đến như trời sập
đến như mặt đất chuyển rung trong thân thể của ta.
Và cát bay và sóng dâng và núi vỡ.
Chiến công của ta. Mất mát của ta.
Khổ đau của ta. Thống khoái của ta.
Huy hoàng của ta. Sụp đổ của ta.
Thành phố nơi ta yêu em
gót chân ta đang bắt đầu rỉ máu
hãy đến để giết ta
đến để tái sinh ta.
Ta yêu em khi ta yêu chính ta
tình yêu của một ngày tận thế
hỡi Achilles
kiếp này mi là kẻ ôm lấy vết thương từ lồng ngực thần Zeus
khạc ra mi bốn ngàn năm tủi nhục.
Linh Văn
Leave a comment