Đột nhiên tôi thấy tôi lơ lửng
phía trên cái huyệt của tuổi thơ
chỗ cha mẹ ngày xưa
chôn cuống rốn xuống khi tôi mới lọt lòng.
Đất không chạm được tôi
nước không chạm được tôi
nắng trời xuyên qua tôi như một mũi dao xuyên qua
một vết thương trong suốt
và tiếng khóc đầu tiên mãi mãi
là tiếng khóc cuối cùng.
Tôi-trong-quê-hương-tôi
sinh ra, chết đi
ở đâu đó giữa bầu trời và mặt đất.
Tôi – hồn ma lơ lửng
nó – xác thịt rã tan:
óc, tim
mắt, miệng
tai nghe, giọng nói.
Tôi cầu gọi linh hồn
câm vắng trong vỏ cây
nó đáp hồi thi thể
rợn lạnh hơi đá xám
dù khoảng cách luôn là một gang tay
vừa vặn một cú chạm.
Đám đông cứ đi vòng quanh cái huyệt ấy
như những vạch thời gian trên mặt chiếc đồng hồ:
họ chờ một tiếng kẻng để đứng lại
rồi thả xuống một hòn đất nhỏ
và bước tiếp trên mặt đất phẳng lì.
Linh Văn
Leave a comment